
Tuan Hung
Konaté: Khi nỗi đau cá nhân không thể che lấp bằng hào quang sân cỏ
Nỗi đau nối tiếp nỗi đau
Ibrahima Konaté trải qua một năm mà hai cú sốc ập đến liên tiếp: tai nạn cướp đi sinh mạng người đồng đội, người hàng xóm Diogo Jota cùng anh trai André Silva ngay trước giai đoạn chuẩn bị mùa giải, rồi sau đó là sự ra đi của người cha Hamady sau thời gian dài chống chọi bệnh tật. Phong độ sa sút của anh trên sân chỉ là phần nổi của một chuỗi biến cố dồn dập.
Trầm cảm trong bóng đá không bịt lại bằng tiền bạc
Konaté nói thẳng về những ngày chạm đáy tinh thần, về trầm cảm trong bóng đá và việc nhiều người ngoài cuộc phủ nhận điều đó chỉ vì cầu thủ “kiếm nhiều tiền”. Anh phản bác cách nghĩ ấy, nhấn mạnh trầm cảm là chuyện rất riêng, bắt đầu từ trái tim, lan lên đầu rồi chiếm lấy cả cơ thể, và điều khó khăn nhất là phải dám nói ra.
Bị cuốn trở lại sân cỏ khi chưa kịp đứng vững
Sau tai nạn của Jota, anh thú nhận mình “không còn hứng thú với bất cứ điều gì”. Dù vậy, anh vẫn phải trở lại tập luyện và thi đấu vì nghĩa vụ với câu lạc bộ, vì đồng đội, gia đình người bạn xấu số và chính bản thân mình. Anh nói không có chuyện “vượt qua”, chỉ là học cách sống chung với mất mát.
Giằng xé giữa gia đình và đội bóng
Khi cha lâm bệnh nặng, Konaté rơi vào thế lưỡng nan: về nhà ở bên gia đình hay tiếp tục thi đấu vì đội đang cần anh. Anh không biết chia sẻ với ai, chọn cách giữ trong lòng, cho đến khi bác sĩ thông báo cha anh không còn nhiều thời gian. Được nghỉ phép, anh vẫn chủ động gọi cho huấn luyện viên Arne Slot để xin trở lại giữa lúc hàng thủ khủng hoảng, rồi ghi bàn trong ngày tái xuất trước Newcastle.
Đứng dậy nhưng không quên mình đang yếu
Dù có bàn thắng và sự ủng hộ từ người hâm mộ, đồng đội và gia đình, Konaté thừa nhận chưa lúc nào cảm thấy mình thực sự hồi phục. Mỗi khi vừa ngoi lên khỏi mặt nước, một biến cố khác lại ập đến. Anh buộc phải tự học cách đứng dậy vì đội bóng cần anh, và vì anh tin cha mình cũng mong anh trở lại sân cỏ.
#CLB Liverpool
